Những câu chuyện của cha mẹ về sự gắn kết
Kathy (mẹ của Ethan và Tomas): Lần đầu nhìn vào mắt Ethan, lúc đó con đang khóc thét, mà tôi cứ nhìn con mãi không thôi. Tôi nhìn đứa bé này và cảm thấy ngắm con bao nhiêu cũng không đủ.
Russell (cha của 2 con): Sự kết nối sâu sắc đó, tôi cảm nhận được ngay lần đầu tiên bế con, lần đầu tiên tôi ôm con ở bệnh viện.
Rebekka (mẹ của Samson): Người ta hay nghĩ về một khoảnh khắc như trong phim Hollywood, rằng sự gắn kết sẽ đến ngay tức thì. Tôi nghĩ điều đó một phần phụ thuộc vào ca sinh diễn ra thế nào. Với chúng tôi, ca sinh không như mong đợi nên đó không phải là khoảnh khắc Hollywood tức thì.
Vivian (mẹ của Alyssa và Julian): Một số người mẹ yêu con ngay lập tức và có sự kết nối tức thì, nhưng tôi thì không như vậy.
James (cha của 3 con): Ban đầu thật khó, vì con chưa biết nói chuyện, chưa làm được gì nhiều ngoài khóc, ăn và đi vệ sinh. Khi con lớn hơn, có cá tính riêng, bạn có thể đọc truyện cho con và gắn kết theo cách đó. Nhưng lúc đầu, tôi nghĩ người cha thường cảm thấy hơi lạc lõng. Hầu hết các ông bố đều có cảm giác không biết mình thuộc về đâu, mình làm được gì. Tôi có thể thay vài cái tã, tắm cho con vài lần, nhưng cảm giác gắn kết thực sự thì cần thời gian và sự thích nghi.
Bill (cha của 3 con): Tôi từng có một chiếc địu nhỏ để đặt con vào và bế con đi khắp nơi. Điều đó thật tuyệt, sự gần gũi về thể chất ấy thực sự giúp tôi cảm thấy mình là một phần của tất cả. Bởi vì là một người cha, trong những tháng đầu, bạn cảm thấy hơi bị tách biệt. Bạn thấy mình ở ngoài cuộc vì mọi thứ đều xoay quanh mẹ và bé, quanh việc cho bú, và chẳng còn nhiều việc khác. Việc ôm con thật gần chính là cách tôi cảm thấy kết nối với con và với cả hành trình này.
Katherine (mẹ của Lakita): Tôi mất vài tháng, và chỉ đến khi tôi bắt đầu nhận được sự giao tiếp, sự đáp lại, nụ cười, ánh mắt nhìn vào mắt nhau.
Florence (mẹ của Gibrael): Con bắt đầu thực sự nhìn tôi, và có một cảm giác nhận ra nhau, và đó là lúc tia lửa yêu thương bùng lên.
Zoran (cha của Ethan và Thomas): Đó chính là cách Ethan bắt đầu tương tác với tôi. Đó là một nụ cười nhận ra nhau. Kathy cũng chứng kiến điều đó. Cô ấy hỏi: "Anh có thấy gì khác lạ không?", và tôi đáp: "Có, anh nghĩ chúng ta vừa gắn kết với con". Chỉ là một nụ cười nhỏ từ đứa bé nhỏ xíu này, vậy mà nó đã phá tan mọi định kiến tôi từng có về việc làm cha.